ĐI ĐI ANH …

Em hiểu rồi, anh hãy đi đi
Đừng nói thêm chi những lời dang dở
Không thể bên nhau nghĩa là không duyên nợ
Ta trả vậy đủ rồi ơn đắp áo cho nhau.

Đi đi anh, kẻo lỡ chuyến tàu sau
Bởi có người đang chờ anh sánh bước
Và em chẳng muốn thêm bờ mi hoen ướt
Vì những chuyện tình buồn muôn thuở của thế gian.

Đi đi anh, con đường rộng thênh thang
Lưu luyến làm chi những lối mòn xưa cũ
Đi đi anh, đường tương lai rộng mở
Lựa chọn làm gì lối dẫn đến hư hao.

Em chẳng thể nào đóng vai một cô gái thanh cao
Cười gượng gạo và chúc anh hạnh phúc
Em vậy thôi đôi mắt trần phàm tục
Giận dữ với đời sao bạc bẽo đa đoan.

Lặng ngẵm hư không trong một buổi chiều tàn
Trong khoảnh khắc lầu hoàng hôn chợt tắt
Văng vẳng tiếng chuông chùa khoan nhặt
Ta gói lại nỗi buồn chờ nắng sớm mai lên.

© Hân – blogradio.vn