Vật nhau với Tuyên

Bối cảnh hồi đó thì trẻ con hay chơi trò đánh nhau. Vật nhau là một trong những trò đó, đa phần là đùa vui rèn luyện sức khỏe. Mình đánh nhau thật rất ít. Hồi đó vật nhau thì có vài chỗ là có thảm cỏ ở trạm xã, một trong số đó là trước mấy phòng chức năng của trạm xã.

Bãi này như mình kể thì đa cỏ mọc sát đất, dầy nên không bị bẩn đất cát mấy. Có một cây Mít cạnh gờ gạch, một cây Nhãn cạnh bờ ao. Khu này cũng có 1 -2 thùng vôi chỉ toàn nước, vôi đã hết và cũ rồi (chắc là chỗ tôi vôi để xây mấy phòng trạm xá).

Mình hay vật nhau với Tuyên (hồi đó hay gọi là Tuyên Mốc) vì nó nhỏ con và sức tương đương mình. Mình khá yếu nên không vật nhau với bọn khác được vì toàn thua thôi. Hôm đó chắc chắn không mưa, nhưng hồi đó chắc tầm cuối mùa thu nhưng cái thùng vôi cũng không đầy tràn nước nhưng phải nó là sâu đối với mình, chắc là không ngập đầu mình được. Vẫn như mọi lần mình vật nhau với Tuyên, nhưng không nhớ rõ thế nào (cả lúc đó lẫn bây giờ) mình lại rơi xuống hố. Hai thằng vật nhau mà chỉ có mình rơi xuống hố, chắc vật nhau hăng quá. Tuyên sau đó cũng nói là không hiểu sao mình lại rơi xuống mặc dù lúc đó nó thấy mình tụt xuống nó cúng đưa tay kéo (chắc không? :D).

Hậu quả là mình rơi xuống và cũng bị uống nước, mặc dù thùng vôi cũ nhưng nước lại rất xong, chỉ thỉnh thoảng có ít viên vôi chưa nở hết. Khá là nguy hiểm, mình vẫn nhớ cảm giác sặc nước, bị bất ngờ mà. Sau đó thì không nhớ rõ tự lên, chúng nó kéo lên hay phải sự trợ giúp của cô giáo. Nhưng hậu quả là Tuyên bị phạt, mình chỉ bị cảnh cáo vì là nạn nhân. Lúc đó chắc là cuối thu – đầu đông nên mình thấy khá là lạnh sau khi rơi xuống ướt hết sạch từ đầu đến chân. Tuyên phải cởi 1 áo cho mình mặc vì lạnh. Quần cũng ướt hết, lúc đó thằng Quân cho mình mượn một cái quần. Mình và nó ra cái phòng đầu tiên của dãy 4 nhà để thay quần.

Mình không nhớ rõ là nó cho mình mượn cái quần thu đông màu vàng hay là mình mặc cái quần đó bị ướt, hình như nó mặc quần đùi để về. Lúc đó thì mình với thằng Quân được về trước vì chúng mình về thay quần. Về nhà thì hình như mình không bị đánh, còn thằng Quân thì được tha hồ trèo lên cây trứng gà nhà mình ở đằng sau nhà bác Tiến, cạnh chuồng gà và cây hồng xiêm vặt chán thôi.
Chuyện này khiến mình nhớ mãi thằng Tuyên và thằng Quân nhường mình quần áo cho bớt rét.