Vật nhau với Tuyên

Bối cảnh hồi đó thì trẻ con hay chơi trò đánh nhau. Vật nhau là một trong những trò đó, đa phần là đùa vui rèn luyện sức khỏe. Mình đánh nhau thật rất ít. Hồi đó vật nhau thì có vài chỗ là có thảm cỏ ở trạm xã, một trong số đó là trước mấy phòng chức năng của trạm xã.

Bãi này như mình kể thì đa cỏ mọc sát đất, dầy nên không bị bẩn đất cát mấy. Có một cây Mít cạnh gờ gạch, một cây Nhãn cạnh bờ ao. Khu này cũng có 1 -2 thùng vôi chỉ toàn nước, vôi đã hết và cũ rồi (chắc là chỗ tôi vôi để xây mấy phòng trạm xá).

Mình hay vật nhau với Tuyên (hồi đó hay gọi là Tuyên Mốc) vì nó nhỏ con và sức tương đương mình. Mình khá yếu nên không vật nhau với bọn khác được vì toàn thua thôi. Hôm đó chắc chắn không mưa, nhưng hồi đó chắc tầm cuối mùa thu nhưng cái thùng vôi cũng không đầy tràn nước nhưng phải nó là sâu đối với mình, chắc là không ngập đầu mình được. Vẫn như mọi lần mình vật nhau với Tuyên, nhưng không nhớ rõ thế nào (cả lúc đó lẫn bây giờ) mình lại rơi xuống hố. Hai thằng vật nhau mà chỉ có mình rơi xuống hố, chắc vật nhau hăng quá. Tuyên sau đó cũng nói là không hiểu sao mình lại rơi xuống mặc dù lúc đó nó thấy mình tụt xuống nó cúng đưa tay kéo (chắc không? :D).

Hậu quả là mình rơi xuống và cũng bị uống nước, mặc dù thùng vôi cũ nhưng nước lại rất xong, chỉ thỉnh thoảng có ít viên vôi chưa nở hết. Khá là nguy hiểm, mình vẫn nhớ cảm giác sặc nước, bị bất ngờ mà. Sau đó thì không nhớ rõ tự lên, chúng nó kéo lên hay phải sự trợ giúp của cô giáo. Nhưng hậu quả là Tuyên bị phạt, mình chỉ bị cảnh cáo vì là nạn nhân. Lúc đó chắc là cuối thu – đầu đông nên mình thấy khá là lạnh sau khi rơi xuống ướt hết sạch từ đầu đến chân. Tuyên phải cởi 1 áo cho mình mặc vì lạnh. Quần cũng ướt hết, lúc đó thằng Quân cho mình mượn một cái quần. Mình và nó ra cái phòng đầu tiên của dãy 4 nhà để thay quần.

Mình không nhớ rõ là nó cho mình mượn cái quần thu đông màu vàng hay là mình mặc cái quần đó bị ướt, hình như nó mặc quần đùi để về. Lúc đó thì mình với thằng Quân được về trước vì chúng mình về thay quần. Về nhà thì hình như mình không bị đánh, còn thằng Quân thì được tha hồ trèo lên cây trứng gà nhà mình ở đằng sau nhà bác Tiến, cạnh chuồng gà và cây hồng xiêm vặt chán thôi.
Chuyện này khiến mình nhớ mãi thằng Tuyên và thằng Quân nhường mình quần áo cho bớt rét.

Chuyện đi chăn trâu

Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Đối với mình đúng là chăn trâu không khổ lắm, mặc dù đôi lúc lười nên cũng ngại chăn trâu. Nhưng đã là trẻ con nông thôn thì đứa nào chả phải chăn trâu. Mình thì cũng ít phải chăn trâu, mà nếu có chăn trâu thì cũng nhàn.
Nhà mình có ao ngoài trại, đất bờ ao của công cộng rất rộng nên việc cột trâu rộng dây hoặc thả rất là sướng. Chỗ nhà mình hay cột trâu nhất là ở bờ ao cá Bác Hồ, chính là bờ ao cá nhà bác Hừng. Cái bờ này chắc ngày xưa lấy để đào cái ao đó. Vì ao hơn một mẫu mà lại đào sâu nên bờ nói chung rất là khủng. Nó mốc lộ giới của xã mình là Quang Phục và xã Đông Kỳ, nói cách khác là đất của Trại Cá – Mạc Xá và đất của thôn Toại. Nói chung là nó mang tiếng là bờ nhưng rất rộng và cao, trên đó có cây cộng điện cao thế rất to. Mình ít khi cột trâu gần đó vì cảm giác ghê ghê điện dò hoặc sợ sét đánh.
Mình cột trâu ở đó mà vẫn phải đi làm những việc khác như cắt cỏ, cho cá ăn cám, nấu cám, chặt tàu chuối cho cá. Mùa ít cỏ cá thì thái thân cây chuối tây cho cá ăn. Và hơn thế nữa là còn được tắm khi đến lúc chiều mát. Nhưng chăn trâu phê nhất là bố mình hướng dẫn cho trâu xuống ao bơi qua ao cá Bác Hồ hoặc ao nhà mình. Ao sâu, trâu muốn qua phải bơi, mình thì ngồi trên lưng trâu để nó bơi qua. Nói chung là cực sướng, sướng hơn đi thuyền hoặc cưỡi trâu trên cạn nhiều.
Nhưng đôi khi mình cũng phải chăn trâu ở bờ ruộng ở trong làng bởi lúc mùa vụ. Phải chăn tranh thủ để còn thời gian cày bừa. Đám bạn bè mình thì nhà không có chỗ cột trâu như mình thì thường phải đi chăn ở bờ ruộng hoặc đem ra Mã Cả (là 1 bãi tha ma) hoặc ra nghĩa địa để chăn trâu. Nói chung là vất vả hơn mình nhiều, vì luôn luôn phải trông trừng không nó ăn cỏ hoặc đánh nhau với trâu nhà khác.
Trâu thì là tài sản lớn nên không nhà nào có cả con mà đa phần là chung. Tầm tối thiểu 4 nhà chung 1 con luân phiên đến nhà nào thì phải chăn dắt, đồng nghĩa đến mùa thì là đến phiên để có thể sử dụng. Trâu nhà mình thì luôn luôn ăn căng tròn vì nhà mình đặc biệt bố mình rất thương trâu và cũng có vị trí để có nhiều cỏ cho nó ăn.
Trẻ chăn trâu thường tụ tập cùng nhau đi chăn trâu. Nhà mình đặc thù riêng nên hầu như chẳng bao giờ chăn trâu tập thể với lũ bạn cả. Mình chỉ nhớ 2 lần đi cùng chúng nó chăn trâu. Một lần là lúc còn nhỏ đi theo em Thắng nhà cậu Dùng chăn trâu cùng một bọn ngoài nghĩa địa vòng ra chỗ máy bơm nước trại cá, chỗ đó chị gái mình chết đuối (sẽ có một bài riêng về lần đó). Lần 2 là năm gì đó mà mưa rất to, tràn cả bờ ao ngoài trại cá (cũng tràn dải bờ ao cá Bác Hồ nhưng mà không phải đoạn ao cá Bác Hồ) đội mình đi chăn trâu, đào sắn, bắt cá nướng ăn.
Nói chung chăn trâu cũng có tai nạn, để trâu ăn lúa bị chửi, mình thì cũng chỉ bị trâu húc nhẹ và một lần trâu dẫm vào chân rõ đau. Trâu nhà mình đa phần hiền nên cưỡi được, nói chung trẻ con đứa nào mà chả thích cưỡi trâu.

Đi câu tôm

Vài chuyện vui về việc câu tôm:

Hồi nhỏ mình cũng cùng đám bạn đi câu tôm. Thường thì tôm câu thì đều là những con to, mùa câu tôm theo mình nhớ là khoảng heo may hoặc mùa thu gì đó. Với mùa này thì tôm thường to và có trứng (không biết có đúng không nhưng tôm câu được hay có trứng). Mình cũng nhớ là tầm này hay có cỏ heo may nên đi ra bờ ao quần hay bị dính cỏ may, vừa dặm, phải nhặt khỏi quần chết mệt luôn.
Câu tôm thì dùng cần là cái gân xương sống của lá dừa tươi, dài tầm 80-90 cm. Một đầu buộc vào cuối gân dừa, một đầu buộc vào lưỡi câu tự làm bằng sợi nhỏ trong phanh xe đạp. Mồi thì là giun đào từ đất rồi.
Thường thì một lúc có thể câu vài cần, khoảng 4-5 cần gì đó. Nhiều lúc tôm tập trung cắn giật không kịp nhưng cứ phải nhiều như vậy câu mới đã. Chứ một cần thì không biết câu đến bao giờ. Vì nhiều cần mà cần ngắn nên không để được. Thường bờ trước kia không được xây nên có thể dễ dàng cắm vào đất. Bọn trẻ con thường câu theo bầy nên cả một lũ đi câu thì thường kín bờ ao luôn. Tất nhiên là cũng cách nhau một khoảng tầm gần 1m.
Việc câu tôm thường người ta không giữ tôm, không ai giữ như câu cá trộm. Nhưng người ta vẫn đuổi bởi vì bờ thì là bờ đất. Cứ ngồi sát mép bờ và cắm rút liên tục vào bờ thì bờ rất dễ lở, vừa nguy hiểm (thực ra biết bơi hết) vừa bị lở bờ ao.

Hồi thấy câu tôm là từ bé đi mẫu giáo thấy các anh câu tôm ở ao CLB

Tiếp xúc với câu tôm thì là từ nhỏ khi mình đi nhà trẻ đã nhìn thấy các anh lớn hơn đi câu tôm ở ao câu lạc bộ (bây giờ là cạnh nhà văn hóa, trước nhà trẻ được giữ luôn tại nhà văn hóa cũ). Thực sự là rất thích nhưng không được phép ra, thỉnh thoảng có thằng chạy ra tận nơi xem thì đều bị phạt

Đi câu tôm cùng lũ bạn ở ao nhà chú Số

Lớn hơn chút khi đi học tiểu học thì có thời gian không bị quản, đi chơi cùng lũ bạn thì được đi câu tôm. Việc này thường phải trốn bộ mẹ đi vì nhà mình kị nước nên việc câu kẹo chơi bời liên quan đến nước đều bị cấm tiệt. Câu tôm hay bị đuổi nên chỉ nhớ là câu ở ao câu lạc bộ là nhiều, sau đó là câu ao nhà chú Số, cái ao có cây dừa bên cạnh (thấy bảo sắp tới nhà chú ấy lấp đi để xây nhà cho bọn thằng San – Hòa lấy vợ). Đi câu cùng bọn Thái, Tuyên, Quyết. Thằng Tuyên vẫn hay nhắc trước câu tôm ở đó vô tình giật được con cá rô phi bằng bàn tay (bàn tay trẻ con bọn mình thời đó) liền chạy một mạch về nhà luôn.

Đi câu tôm một mình ở ao nhà mình ngoài trại

Vì nhà mình có ao ngoài trại cá nên khi mình ở ngoài đó cắt cỏ hay chơi mình cũng thường tỉ mẩn một mình câu tôm. Nhưng thật ra vừa bị cấm vừa là câu một mình không vui nên rất là ít.

Chuyện bố mình bắt bọn câu trộm tôm ao nhà mình

Mình cũng chỉ là nghe các anh kể lại thôi. Vì bố mình làm ở trại cá nên nhà mình cũng được đấu thầu có một cái ao ở đó. Bố mình thì làm trong trại. Trẻ con trong làng thì thường kéo bầy ra câu trộm tôm không chỉ nhà mình và những nhà khác. Như mình đã nói ở trên, câu tôm chỉ bực cái nó làm lở bờ, ao nhanh nông không nuôi được cá nên cấm câu. Một hôm bố mình đang làm cũng phải đi đuổi lũ câu trộm tôm ao nhà mình. Bố mình chạy ra thì bắt được một đống trẻ con đi câu trộm tôm, chúng nó thấy thì đầy thằng bỏ của chạy lấy người. Trong đó có anh Tiệp – Khắc con cô Hoài Tiềm rất thân với nhà mình (2 nhà đều nhận con nuôi của nhau khi chị mình mất vì chị mình với con gái cả nhà đó chơi rất thân với nhau). Bố mình gọi 2 anh đấy lại bảo đi thu toàn bộ tôm đấy để mang về mà ăn. Anh Tiệp hay nhắc mình chuyện này.

Ngâm rọ cá rô

Tuổi thơ mình có một hoạt động khá đáng nhớ đó là việc ngâm rọ cá rô.

Đây là một cách đánh bẫy cá rô. Nguyên lý dựa trên tập tính của loài cá rô là đi ăn theo đàn và cá buộc phải ngoi lên mặt nước để thở lấy khí oxi. Nguyên liệu chính là rọ và mồi. Rọ được làm bằng tre, được chia làm 2 tầng, tầng 1 là nơi đặt mồi bẫy và thiết kế chỉ một con cá có thể chui vừa. Tầng 2 là nơi chứa cá khi dính bẫy, cần nhô lên khỏi mặt nước một chút để cá bị bẫy có thể thở chứ không bị chết vì ngạt. Tầng 1 và 2 được ngăn cách bởi một cái hom, nghĩa là 1 chiều, chỉ vào mà không ra được. Rọ làm muốn bền thì phải làm bằng tre đực già, làm được bằng càng nhiều cật tre càng tốt. Sau đó để gác bếp để bám bồ hóng một thời gian để chống mối mọt là tốt nhất. Như thế cũng dùng được vài vụ, cứ xong vụ thì lại cất lên gác bếp.

Mồi bẫy là hỗn hợp gạo và thóc được ngâm trong nước 1 ngày đêm, cảm giác ngửi mùi hơi thôi thối để thu hút cá. Rọ được đặt ở ruộng lúa hoặc mương nơi có mực nước khoảng ngang đầu gối chân. Phải gạt bớt bùn xung quanh vị trí ngâm, mồi khoảng một nắm được đặt ở bên trong tầng 1 sau đó cắm rọ thẳng đứng, không để sâu qua cũng không để nông quá. Đặc biệt lưu ý phải để vị trí thở cho cá cũng như ngụy trang để người khác không thấy để ăn cắp. Thời gian đánh thường vào mùa thu, trong khoảng tầm 2 tháng, lúc này lúa bắt đầu thì con gái là đẹp nhất đến lúc lúa gần chín.

Mình biết đến cái là do bố mình tiến hành ngâm rọ ngoài trại cá ở ao, mương trại và ở ruộng lúa ngoài đó. Sau đó bố mình hướng dẫn mình cách ngâm rọ và cách làm rọ. Thực sự làm rọ cũng không hề đơn giản, cũng khá tốn công. Mình cũng làm được mặc dù cũng không được xuất sắc lắm. Thời gian mình học làm và đánh là từ lớp 9 cho tới lớp 11, lớp 12 phần vì bận học thi đại học cũng như ít dần thì phải…

Thời gian đó mình học và ngâm rọ ở khu vực trại cá, ở ao nhà mình, rãnh nước của trại và ruộng quanh đấy của Toại (của Yên, Đông Kỳ…).Mình vẫn nhớ một số lần bị đổ trộm hoặc mất rọ nên khi mình phát hiện rọ của người khác thì mình cũng đổ trộm hoặc lấy rọ. Nói chung rọ và kỹ thuật cũng tương tự nhưng có vẻ rọ họ mua trông thì đẹp nhưng được làm bằng tre rừng non, không nhiều cật nên không được bền. Sau đó mình nghiên cứu đánh ở khu vực gần ruộng ông Tuần Thành của bà Ngoại. Khu vực này đặc biệt ở chỗ xa khu dân cư, ít người qua lại, cũng thuộc dạng là khu vực triều (dưới triều thì quanh năm có nước, đến mùa nước lên thì từ sông cá vào nhiều, trên đồng thì cạn không có cá mà ngâm cũng không hiệu quả).

Được cái mình cũng khá mát tay nên nhìn chung đánh cũng tốt, biết chọn địa hình tốt để ngâm, biết khu vực có cá hay không dựa trên kinh nghiệm. Mình nhớ hồi đó thường chiều tối mình phải trông em và cũng đi ngâm nên gần nhá nhem tối là mình đưa em đi (cõng nó). Thường thì mang bao dứa cám cò đi và túi mồi đã ngâm từ hôm trước. Đến để ý ngoài đồng người ta về hết thì đến vị trí ngâm để đổ cá vào bao cám cò. Tiến hành bổ sung mồi ngâm tiếp hoặc đổi vị trí nếu không có hiệu quả. Nói chung nếu gặp may đúng đàn cá thì được mấy chục con, có lần phải được 3 chục con. Nhưng cá đàn thường nhỏ, nếu cá đi lẻ thì to, được vài con một rọ thôi. Có những hôm cao điểm được hơn trăm con.

Nhưng cũng có hôm được ít, nếu ít rọ quá thì có hôm cũng tay trắng. Đen cái là chẳng may hôm nào được nhiều quá mà rọ nó bị đổ thì cá cũng mất hết. Thỉnh thoảng cũng bị con rắn nó vào (nó vào ăn cá đã bị vào tầng 2) gây đổ rọ, hoặc có hôm có cả cua hoặc cá chuối cá trê con… Có hôm mưa nước lên thì cá nó bị ngạt chết hết, tất nhiên nếu chết từ hôm trước thì không ăn được nữa. Còn không thì vẫn ăn được.

Cá thì vào mùa nên thường là cá rô ron, loại này để rán ròn hoặc nấu canh rau cải xìa, nấu canh rau muống, nhiều thì đem kho làm thức ăn mặn. Nói chung mình đánh được nhiều nên ăn khá thoải mái, có đợt nhiều quá đem cho bớt bên bác An và cho bà ngoại, cho bà Canh. Cá này tự nhiên nên cũng khá béo, mình hay sống ở cái bể nhỏ ở sân giếng cạnh lối sang nhà bác Tiến.

Mãi sau này nói chuyện với đội bạn bằng tuổi trong làng là Tuyên, Quyết Thái thì mới biết chúng nó cũng đánh. Nhưng hồi đó mình học khác trường nên không mấy trao đổi nên không biết. Chúng nó thường mua rọ chứ không làm, đánh khu vực dưới đầm gần ao nhà Thái thấy bảo cũng được.


Bếp lò tự chế

Mình vẫn nhớ và vẫn muốn làm lại cái loại bếp này. Bếp này mô phỏng lại cái bếp lò xách tay hay bếp đặt một chỗ chủ yếu nhiên liệu là than đá, đôi khi cháy bằng gỗ. Mình hay làm cái bếp này khi trời rét, vào mùa đông. Ngày xưa mùa đông rét hơn bây giờ, khí hậu dần dần mất mùa đông rồi.

Đối riêng với bản thân mình thì có lẽ mình chơi từ hồi cấp 1 và đầu cấp 2 thì phải. Vỏ bếp thì là ống cân (chính là vỏ hộp sữa 1 cân bằng tôn). Phải đục 1 lỗ để làm chỗ cời tro đã cháy xong ra và trên đó phải làm cái bộ phận ngăn không cho nhiên liệu cháy rơi kín xuống. Ngày trước mình thì mình toàn phải chặt củi nhỏ bằng một đốt ngón tay làm nhiên liệu cháy. Sau đó bố mình bày cho sử dụng quả cây phi lao rụng. Quả này như là gỗ, rơi xuống đất là khô rồi.

Cái bếp này thì tuổi thọ nó không được bền. Vì nó bằng tôn mỏng, đốt cháy thì phải chịu nhiệt lớn mà có khi hay bị vứt vạ nên rất dễ han rỉ và hỏng.

Trước mình hay nhầm cây phi lao và cây bạch đàn. Chính xác quả này là của cây phi lao. Trong làng mình hình như không có cây đó (hoặc là mình không biết) hoặc là nó nằm ở xóm đình mình rất ít khi nào. Ngoài trại cá hình như có 1 cây, thỉnh thoảng được ra đó thì mình lại nhặt. Còn lại mình hay nhặt nhất là ở trường cấp 1. Cây đó hình như ở khu vực gần cuối trường cấp 1. Bên làng Thái An nhiều cây đó ở nghĩa địa lắm nhưng đâu có dám đi tới đó lấy. Mỗi lần theo lũ bạn đi qua làng đó nghe gió thổi ở nghĩa địa đó nhiều cây phi lao nghe rất ghê ghê.

Tới tận bây giờ cứ hễ nhìn thấy cây phi lao (hay nghe người ta nói đến cụm từ hàng phi lao) là mình lại nghĩ tới cái bếp lò mới hay. Mình lại nghĩ đến thời đó, không phải lo cơm áo gạo tiền mà là lo nhiều nhiều cái khác. Mình lại ao ước sẽ làm lại cái bếp lò đó, có lẽ mình sẽ phải làm.


Bùi nhùi rơm

Mang máng nhớ tên nó là bùi nhùi rơm nhưng không chắc lắm…

Lang thang fb vô tình thấy cái bẹ măng, đột nhiên nhớ đến ngày xưa hay sử dụng cái bẹ măng khô làm bùi nhùi rơm. Đại loại là dùng nắm rơm hoặc lá tre bện bện vào sau đó dùng rất nhiều bẹ măng của cây tre hóa đã khô cuộn lại nhiều lớp. Nắm rơm hoặc lá tre thì dễ cháy, còn bẹ măng đóng vai trò cháy chậm. Bùi nhùi rơm này dùng để giữ được lửa khi đi đâu đó mà không có bật lửa hoặc diêm.

Trẻ con thời mình chỉ dùng để chơi thôi, khói lòi mắt nhưng mỗi thằng phải làm lấy cái để chơi. Thường chơi khi đi chăn trâu tứ từ thời mình thì bật lửa và diêm cũng dần dần trở nên phổ biến…

02/09/2019 Họp lớp cấp 3 sau 10 năm ra trường

Năm nay là tròn 10 năm khóa mình ra trường cấp 3. Cấp 3 đúng là quãng thời gian thật đáng nhớ. Với tuổi mới lớn, chập chững, biết yêu….

Ban đầu mình cũng khá hào hứng, nghĩ rằng mọi người sẽ quan tâm. Tất nhiên giờ mình cũng không mấy mặn mà xông xáo vận động mọi người. Để mấy đứa cán bộ lớp vậy. Lớp mình đặc thù là con gái nhiều nên cán bộ lớp cũng toàn là con gái luôn. Tầm gần tháng 6 phát động nhưng thống nhất để khoảng tháng 9. Hồi đó cũng khá nhiều người quan tâm nhưng đến gần tháng 9 thì không thấy động tĩnh gì cả. Mình nghĩ bụng toàn bọn đắp chiếu hô xung phong thôi. Cho nên mọi khâu chuẩn bị cắt hết, đơn giản mọi người tụ về gặp nhau rồi đi đánh chén mà thôi.

1 – 2 hôm trước thì lớp trưởng liên hệ từng người để hỏi xem có đi được không. Mình cũng thích nhưng không mặn mà lắm do mình sau 10 năm cũng chẳng có gì là tài giỏi và nổi bật thành công cả. Lấy vợ cùng lớp nhưng vợ mình lại tách biệt với mọi người, chẳng muốn tham gia gì họp lớp luôn. Đúng dịp này mình vừa hoàn thiện xây nhà, cũng bận dọn dẹp để chuẩn bị về nhà mới. Không có vụ này thì cũng chẳng về quê dịp 2-9 này luôn vì bận trên này dọn dẹp.

Thế là chốt lại dịp này được nghỉ 3 ngày, mình quyết định 2 ngày dọn dẹp, 1 ngày bố trí về quê họp lớp. Cố gắng dọn dẹp cho hòm hòm để còn về quê. Trước hôm về chả nhớ vợ chồng vùng vằng gì nên tức nhau, chẳng nói với nhau câu nào luôn. Vợ chồng mình cũng hay như vậy, những lúc thế cảm thấy thật là buồn luôn nhưng chẳng biết làm thế nào. Sáng hôm đó nhờ vợ chở ra chỗ bắt xe để về, mặc dù về quê nhưng mình sẽ chỉ dự họp lớp xong rồi lại đi luôn. Chẳng rẽ qua nhà nữa.

Tầm 2h30 mọi người giải tán, mình ra bắt xe đi Hà Nội. Ban đầu dự kiến đi chuyến 1h cơ nhưng chẳng kịp, chuyến gần 2h cũng chẳng kịp. Mấy khi ngồi nói chuyện với bạn bè đâu mà. Trong lòng cũng còn đang buồn, buồn vợ chồng giận nhau, buồn vì mình chẳng thành công về tiền tài, xây nhà nợ cả đống luôn… Thôi bắt xe lên Gia Lâm rồi đi xe bus. Vừa có Oho thì nhảy lên luôn, con này đi Gia Lâm mình hỏi có con nào đi Mỹ Đình không. Phụ xe tỏ thái độ luôn, bảo tí xuống đi con kia. Cùng là oho mà họ cũng tỏ thái độ vậy. Thế là lên tới Hưng Đạo nó cho mình xuống mặc dù lúc trước mình có nói là thôi, đi lên Gia Lâm cũng được chẳng sao.

Cũng may 1 lúc sau thì con Oho đi Mỹ Đình cũng tới, nói chung xe đi lối cao tốc nên đi cũng nhanh. Định lên chỗ BigC rồi xuống bắt xe bus, thường là như vậy. Nhưng nó thấy công an nên sợ thế là chúng nó đi vào đại lộ Thăng Long, cho một đống người xuống đó. Giữa đường giữa chợ, xe bus chẳng có, mà có cách đó cũng xa. Thực sự bọn Oho là bọn làm ăn bố láo nhất, chuyên đỗ linh tinh, mình gặp nhiều trường hợp như thế này với bọn Oho rồi. Chúng nó chuyên nói một đằng làm một nẻo.

Thôi đành vậy, mình đúng là tiếc tiền đi xe ôm. Đi từ đó về nhà hoặc ra chỗ bắt xe bus thuận lợi cũng phải năm chục. Thế là cuốc bộ xem như thế nào. Cũng phải đái phát vì trưa uống bia. Uống bia không đau đầu hẳn nhưng cũng thấy căng căng. Rồi lại nghĩ linh tinh về chuyện tiền bạc, sự nghiệp, gia đình… Thế là cứ túc tắc đi bộ, thấy cũng mệt nhưng cứ cố. Đằng nào cũng chả muốn về nhà sớm. Đi bộ từ đó ra tận chỗ tòa Viettel đầu Trần Hữu Dực. Khoảng cách cũng tầm hơn 5km, nhiều xe hôm đi nó hỏi có đi không, nhiều người nhìn với con mắt lạ lẫm vì ít thấy người đi bộ. Đi cỗ về đến đó để có thể bắt xe 97 về tới gần nhà. Đợi con 97 này cũng lâu, chắc tầm 15-20p, mệt lử rồi chứ không thì cũng cuốc bộ về tới nhà cũng chỉ tầm 2km mà thôi.

Đi bộ nhìn trời nhìn đất nhìn mây, suy nghĩ miên man cũng chả mấy thật.

Chuyến về quê lần 2 trong năm 2018

Có con nhỏ nên việc về quê cũng ít hơn nhiều. Về là phải về cả, chả nhẽ về một mình vì cũng chẳng có công to việc lớn gì. Nếu công to việc lớn thì phải về cả nhà. Em bé thì phải về tầm ít nhất 3-4 hôm mới thông, vì trẻ con đi xe mệt, người phục vụ cũng mệt luôn. Bởi vì chưa có oto riêng, có lẽ có oto riêng thì sẽ về được nhiều hơn.

Đợt này giỗ đầu bà ngoại mình nên cả nhà có thêm một dịp về quê. Có lẽ cả nhà về lần nữa trong năm nay chắc là phải đến tết. Tuần sau nữa có đám cưới nhưng có lẽ chỉ mình và mẹ về, chứ vợ con không về được. Chuyến này mẹ mới vợ về trước 2 hôm, sáng T5 chở 2 chuyển ra bị muộn chút, tại bọn nhà xe báo 7h40 mà 7h30 đã đến rồi.

Tối ở lại HN có mỗi mình, định bỏ đồ ra thực hành nghiên cứu luận văn mà buồn ngủ nên đi ngủ mất, đúng là chẳng định trước được việc gì, cuộc đời có quá nhiều ngã rẽ mà kiếp nhân sinh như mình thì vướng vào chả thoát ra nổi. Tối T6 xin về sớm từ 5h bắt xe, vừa ra xe bus đi qua mất, chờ chiếc tiếp theo tận 20-30 phút mới có, phải chăng mình xuống sớm hơn, bớt cà kê công việc hoặc thấy xe từ đằng xa mà chạy nhanh tới thì tốt hơn. Đâm ra ra bến xe Gia Lâm thì cũng khá muộn, hơn 6h. Tưởng xe Hải Âu qua nhà mình chuyến cuối là 6h30 mà không phải. Nhưng may quá vẫn còn xe Ô Hô chạy cao tốc chuyến cuối 6h30. Nhưng thực ra tận 7h xe mới chạy, còn chứng kiến việc chửi nhau giữa lái xe và người điều xe của hãng, đúng là chẳng chuyên nghiệp tẹo nào, chửi nhau trước mặt hành khách còn thách thức đấm nhau nhưng có đánh nhau được phát nào đâu. Thằng lái xe kêu chẳng sợ bố con thằng nào nhưng chửi nhau xong gọi cho mấy chỗ để phân trần. Cuộc sống phức tạp thật nhưng đó cũng là cái nghiệp mà thôi. Được cái xe chạy cao tốc nên nhanh, chưa 8h30 đã về tới nhà, đấy là còn tính cả thời gian chở hộ khách 1 xe khác bị xịt lốp. Nhìn chung nhanh hơn Hải Âu nhưng vé đắt hơn thì phải, cũng đúng thôi vì nó chạy cao tốc mà.

Hôm sau mời khách giỗ cụ thì cũng không có gì đặc biệt, được gặp lại các bác và các anh đằng ngoại. Nói chung là cũng mừng vì gặp lại, bà mất rùi nên mọi người sẽ về ít hơn, càng ngày càng ít. Năm chắc được 1-2 lần, có khi không được lần nào. Các bác thì dần già đi nhiều, các anh/chị thì cũng có gia đình riêng. Ai cũng vậy, cuộc sống mà…
Uống mấy chén rượu mà cũng đau đầu, ngủ tới chiều mới dậy cho em bé lên ngoại chơi.

Hôm sau qua Thái đi uống nước, mình mệt chả bia bọt gì nên 2 thằng ngồi uống cocacola thôi. Được lúc thì có anh trong làng vào nói chuyện cùng. Anh kể lái xe công chở quặng từ Lào về cảng Vân Đồn, chắc lại cho lên tàu tuồn ra nước ngoài. Cảnh lái xe công thì lương cao nhưng vất vả. Anh lái xe quặng nên kêu nhàn hơn xe chở hoa quả phải lo cả mục bảo quản hàng. Chạy xe sang Lào toàn mang mì tôm đi vì đi dài ngày, đồ Lào thì không ăn được vì bẩn mà không hợp khẩu vị. Dân Lào cũng gét dân Việt vì xấu tính, nên chạy xe mà đâm chết người thì bỏ của chạy lấy người trốn về Việt Nam ngay. Nhiều vụ đâm xong bị dân đánh chết, có trường hợp công an cứu không chết nhưng cũng đi tù. Lái xe quặng và bên đất Lào toàn đồi núi nên xe công leo đèo nguy hiểm, lại toàn xe Trung Quốc, chở quá tải là dễ xuống vực.

Anh kêu lái xe công thì lái Trung Quốc là đỉnh nhất, sang bên đó cứ 1 đoạn lại có máy quay nên vứt rác hoặc đi đái ỉa cũng phải ngoan không thì chúng bắt ngay. Anh bảo dân Việt đi đến đâu cũng bị ghét vì sống bẩn bửa, trộm cắp đánh nhau nhiều. Chuyến này anh về cũng lái xe hoa quả vì bị bọn Hà Tĩnh – xe đi Lào đều phải qua đất nó – dọa đánh, nó dọa là đánh thật, nó có biển xe mình rồi nên thôi cạch cho nó lành. Đúng là lái xe, đầu trọc, hút thuốc, bặm trợn. Đúng là sinh nghề tử nghiệp.

Về đợt này định qua quán thằng Cường mới mở chơi thăm quan nhưng cũng bận và ngại. Sợ nó không thích như kiểu mình đến lợi dụng không bằng. Đi xe lên ngoại qua cánh đồng làng mình đúng là giờ hoang tàn, nông dân chẳng mặn mà với đồng ruộng vì với đồng ruộng thì không sống được. Giờ lớn về thấy cái gì cũng bé, bức tường bé, con đường bé, nhà cửa bé. Ôi sao nhớ cái thời trẻ con thế…

Hóa ra thanh xuân là nuối tiếc

Tớ ước gì bây giờ được ngủ một giấc, mở mắt ra thấy mình vẫn ở lớp học cấp ba ngày ấy. Nhìn xung quanh vẫn là các bạn, vẫn là chỗ ngồi đó, mọi người đều 17 tuổi. Thấy mình vẫn nằm dài trên chiếc bàn gỗ ép bóng loáng, trước mặt có quyển sách ngữ văn mở đến trang nào cũng không biết.
Hóa ra thanh xuân là nuối tiếc.