Không ngoại lệ

VK: Tại sao anh không bao giờ đưa tôi đi ăn tối vậy?
CK: Xin lỗi, tôi không hẹn hò với phụ nữ đã có chồng.
VK: Nhưng tôi là vợ anh mà!!!
CK: Không ngoại lệ! Đéo trình bày.

Xuân về – Nguyễn Bính

Đã thấy xuân về với gió đông.
Với trên màu má gái chưa chồng
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong

Từng đàn con trẻ chạy xun xoe
Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe
Lá nõn nhành non ai tráng bạc
Gió về từng trận gió bay đi

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng
Lúa thì con gái mượt như nhung
Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng

Trên đường cát mịn một đôi cô
Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa
Gậy trúc giắt bà già tóc bạc
Lần lần tràng hạt niệm nam mô.

1937

Tự thú – Hữu Thỉnh

Ta đâu có đề phòng từ phía những người yêu
Cây đổ về nơi không có vết rìu
Ôi hoa tặng, chiều nay ai dẫm nát
Mưa dập vỡ trên đường em trở gót
Người yêu thơ chết vì những đòn văn
Người say biển bị dập vùi trong sóng
Người khao khát ngã vì roi mơ mộng
Ta yêu mình tan nát bởi mình ơi.

1987

Tư duy Chí Phèo?

Nay xem 2 anh chơi cờ vây, chợt nhớ ngày xưa chơi game toàn thua. Đối với những thằng mạnh nhất mình luôn tư duy không bao giờ đấu với nó. Đấu với nó làm gì vì chắc chắn là mình thua. Do vậy mình chẳng đấu, như vậy là nó chẳng bao giờ có thể thắng được.

Tư duy như vậy chắc là tư duy Chí Phèo. Nhưng đối phương có khi rất là cay vì đúng là không bao giờ thắng được khi nó không đấu. 😀

Em đừng buồn vì anh vẫn thương em

Em đừng buồn vì anh vẫn thương em
Dù cuộc sống chẳng dễ dàng là mất
Đôi lúc mệt ngoài có làm em chán ngấy
Em cũng đừng buồn, anh sẽ mãi ở đây!

Cuộc đời sau này dù nhiều những buồn vui
Dù nhiều tiếng cười hay những lần bật khóc
Dù là ấm êm hay đôi lần khó nhọc
Em cũng đừng buồn vì anh mãi thương em!

Người giàu – Người nghèo

Dừng xe chờ đèn đỏ gặp người bán hàng rong chìa những đồ vặt cho mọi người bỗng cảm thấy vẫn còn nhiều người nghèo khổ quá. Đất nước phát triển đi lên nhưng không phải ai cũng được hưởng lợi. Có những người giàu, siêu giàu nhưng vẫn còn rất nhiều người nghèo. Có những người tài sản con cháu ăn mấy đời không hết nhưng có những người bữa no bữa đói.
Càng ngày sự phân biệt giàu nghèo càng rõ rệt, suy nghĩ của mỗi người khác nhau. Không nên có suy nghĩ cào bằng nhưng nên tạo điều kiện cho người nghèo có thể phát triển, có thể tiếp cận với những tiến bộ khoa học để có thể vượt lên số phận.
Nhiều người nói phải nghĩ lớn phải làm lớn nhưng cuộc sống mưu sinh kéo con người ta đi chẳng có thời gian đâu mà nghĩ chậm được. Mối lo cơm áo gạo tiền, cuộc sống bộn bề lo toan…
Người giàu vẫn càng giàu, người nghèo vẫn cứ nghèo thôi…
Mong sao càng ngày càng thấy ít mảnh đời éo le, mọi người được đủ đầy, có cơm ăn áo mặc, trẻ em được học hành đầy đủ.

Tình bạn

Tình bạn như một nắm cát trong tay. Nếu bạn mở rộng bàn tay, cát sẽ chảy hết qua kẽ nhanh chóng. Nếu bạn giữ chặt nó trong tay thì cả kẽ tay, cát cũng sẽ chảy từ từ đi mãi, có thể bạn giữ được nhưng cũng chỉ là rất ít cát trong tay mình. Nhưng nếu bạn giữ chỗ cát bằng cả 2 tay và khép tay nhẹ nhàng, cát sẽ vẫn nằm yên chỗ cũ! Đừng nên buông lỏng hay quá sở hữu tình bạn, bạn sẽ chẳng còn. Hãy tôn trọng tự do của bạn mình và nâng niu tình bạn đó bằng hai tay và cả trái tim mình.

Cây, Lá và Gió

Cây, Lá và Gió

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã…

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường. 
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “ cứ tự nhiên” trước khi chạy đi.Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn ko phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngừời con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “ lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”

Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác 
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được. 
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm. 
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu” 
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời hkỏi cây” 
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi. 
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “ em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp .

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?…

Trang trại nuôi gián ở Trung Quốc

Nay lướt facebook có một anh chia sẻ một bài báo về việc nuôi gián của một nhà máy của Trung Quốc. Quy mô nhà máy này hiện nuôi 6 tỷ con gián, ứng dụng của nó gồm:

  • Nuôi gián làm thức ăn cho người, xem clip thì người ta làm sấy khô hoặc rán nó để ăn nhưng nó hôi vậy sao ăn được nhỉ? Chắc phải xử lý gì qua đó rồi. Như trước đây mình ăn con sâu găng hoặc bọ xít rang, đều phải có cách cả để tránh hôi.
  • Nuôi gián để nguyên liệu làm thuốc chữa đau dạ dày… cái này thì cũng có thể. Bất kể thứ gì đều có công dụng và có thể bào chế ra thuốc.
  • Nuôi gián để làm nguyên liệu sinh ra protein. Cho gián ăn thức ăn thừa, gián lớn trưởng thành là nguồn giàu protein phục vụ để sản xuất thức ăn cho vật nuôi hoặc các động vật khác.
  • Nuôi gián để xử lý rác: phần này thì mình không rõ sao có thể như vậy. Có thể nó ăn, nhấm những chất có thể ăn được, phần còn lại thì có thể xử lý tiếp. Như kiểu phân loại rác vô cơ và hữu cơ.

Ở các nhà máy này họ sử dụng các công nghệ tiên tiến trong nhiều lĩnh vực để tăng năng suất như:

  • Y học: Kiểm soát bệnh tật, lai tạo, biến đổi gen… để gián ít bệnh tật, sinh sản nhanh, nhanh lớn, nhiều protein.
  • Công nghệ thông tin: Để nuôi gián thì phải có môi trường luôn tối, ẩm thấp… và nuôi với số lượng lớn với tòa nhà bằng cả 2 sân vận động thì phải sử dụng công nghệ thông tin để quản lý. Sử dụng nhiều cảm biến, ứng dụng BigData và AI để phân tích, cảnh báo, tự động điều chỉnh nhiệt độ…

Việc nuôi gián ở quy mô công nghiệp này cũng hay, có thể xem xét nghiên cứu để học tập nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro nếu bị lọt số lượng lớn gián này ra ngoài môi trường. Gián là loài côn trùng chứa nhiều mầm bệnh nên có thể ảnh hưởng lớn đến môi trường, con người đặc biệt là gián đã biến đổi gen có thể sinh sản nhanh và thích ứng được với nhiều môi trường khác nhau.

Đọc bài báo này mình nhớ đến đã từng xem 1 phim trên K+ là Chuyến tàu băng giá có phân cảnh người ta nuôi gián để lấy protein làm bánh cho người bần cùng ăn.