Tư duy Chí Phèo?

Nay xem 2 anh chơi cờ vây, chợt nhớ ngày xưa chơi game toàn thua. Đối với những thằng mạnh nhất mình luôn tư duy không bao giờ đấu với nó. Đấu với nó làm gì vì chắc chắn là mình thua. Do vậy mình chẳng đấu, như vậy là nó chẳng bao giờ có thể thắng được.

Tư duy như vậy chắc là tư duy Chí Phèo. Nhưng đối phương có khi rất là cay vì đúng là không bao giờ thắng được khi nó không đấu. 😀

Người giàu – Người nghèo

Dừng xe chờ đèn đỏ gặp người bán hàng rong chìa những đồ vặt cho mọi người bỗng cảm thấy vẫn còn nhiều người nghèo khổ quá. Đất nước phát triển đi lên nhưng không phải ai cũng được hưởng lợi. Có những người giàu, siêu giàu nhưng vẫn còn rất nhiều người nghèo. Có những người tài sản con cháu ăn mấy đời không hết nhưng có những người bữa no bữa đói.
Càng ngày sự phân biệt giàu nghèo càng rõ rệt, suy nghĩ của mỗi người khác nhau. Không nên có suy nghĩ cào bằng nhưng nên tạo điều kiện cho người nghèo có thể phát triển, có thể tiếp cận với những tiến bộ khoa học để có thể vượt lên số phận.
Nhiều người nói phải nghĩ lớn phải làm lớn nhưng cuộc sống mưu sinh kéo con người ta đi chẳng có thời gian đâu mà nghĩ chậm được. Mối lo cơm áo gạo tiền, cuộc sống bộn bề lo toan…
Người giàu vẫn càng giàu, người nghèo vẫn cứ nghèo thôi…
Mong sao càng ngày càng thấy ít mảnh đời éo le, mọi người được đủ đầy, có cơm ăn áo mặc, trẻ em được học hành đầy đủ.

Tình bạn

Tình bạn như một nắm cát trong tay. Nếu bạn mở rộng bàn tay, cát sẽ chảy hết qua kẽ nhanh chóng. Nếu bạn giữ chặt nó trong tay thì cả kẽ tay, cát cũng sẽ chảy từ từ đi mãi, có thể bạn giữ được nhưng cũng chỉ là rất ít cát trong tay mình. Nhưng nếu bạn giữ chỗ cát bằng cả 2 tay và khép tay nhẹ nhàng, cát sẽ vẫn nằm yên chỗ cũ! Đừng nên buông lỏng hay quá sở hữu tình bạn, bạn sẽ chẳng còn. Hãy tôn trọng tự do của bạn mình và nâng niu tình bạn đó bằng hai tay và cả trái tim mình.

Cây, Lá và Gió

Cây, Lá và Gió

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã…

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường. 
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “ cứ tự nhiên” trước khi chạy đi.Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn ko phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngừời con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “ lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”

Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác 
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được. 
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm. 
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu” 
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời hkỏi cây” 
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi. 
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “ em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp .

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?…

Trang trại nuôi gián ở Trung Quốc

Nay lướt facebook có một anh chia sẻ một bài báo về việc nuôi gián của một nhà máy của Trung Quốc. Quy mô nhà máy này hiện nuôi 6 tỷ con gián, ứng dụng của nó gồm:

  • Nuôi gián làm thức ăn cho người, xem clip thì người ta làm sấy khô hoặc rán nó để ăn nhưng nó hôi vậy sao ăn được nhỉ? Chắc phải xử lý gì qua đó rồi. Như trước đây mình ăn con sâu găng hoặc bọ xít rang, đều phải có cách cả để tránh hôi.
  • Nuôi gián để nguyên liệu làm thuốc chữa đau dạ dày… cái này thì cũng có thể. Bất kể thứ gì đều có công dụng và có thể bào chế ra thuốc.
  • Nuôi gián để làm nguyên liệu sinh ra protein. Cho gián ăn thức ăn thừa, gián lớn trưởng thành là nguồn giàu protein phục vụ để sản xuất thức ăn cho vật nuôi hoặc các động vật khác.
  • Nuôi gián để xử lý rác: phần này thì mình không rõ sao có thể như vậy. Có thể nó ăn, nhấm những chất có thể ăn được, phần còn lại thì có thể xử lý tiếp. Như kiểu phân loại rác vô cơ và hữu cơ.

Ở các nhà máy này họ sử dụng các công nghệ tiên tiến trong nhiều lĩnh vực để tăng năng suất như:

  • Y học: Kiểm soát bệnh tật, lai tạo, biến đổi gen… để gián ít bệnh tật, sinh sản nhanh, nhanh lớn, nhiều protein.
  • Công nghệ thông tin: Để nuôi gián thì phải có môi trường luôn tối, ẩm thấp… và nuôi với số lượng lớn với tòa nhà bằng cả 2 sân vận động thì phải sử dụng công nghệ thông tin để quản lý. Sử dụng nhiều cảm biến, ứng dụng BigData và AI để phân tích, cảnh báo, tự động điều chỉnh nhiệt độ…

Việc nuôi gián ở quy mô công nghiệp này cũng hay, có thể xem xét nghiên cứu để học tập nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro nếu bị lọt số lượng lớn gián này ra ngoài môi trường. Gián là loài côn trùng chứa nhiều mầm bệnh nên có thể ảnh hưởng lớn đến môi trường, con người đặc biệt là gián đã biến đổi gen có thể sinh sản nhanh và thích ứng được với nhiều môi trường khác nhau.

Đọc bài báo này mình nhớ đến đã từng xem 1 phim trên K+ là Chuyến tàu băng giá có phân cảnh người ta nuôi gián để lấy protein làm bánh cho người bần cùng ăn.

Nên mua xe ga hay xe số?

Xã hội ngày càng thực dụng, coi trọng đồng tiền. Thực ra với thời buổi kim tiền, đến mình cũng như vậy thôi. Không có tiền, không có địa vị xã hội thấy khó khăn lắm. Nhất đối với việc tán gái thì đi xe gì bây giờ cũng là bài toán nan giải. Về cá nhân mình so sánh 2 loại xe này như sau:

– Xe số:

+ Có từ rất lâu rồi
+ Điều khiển phải dùng cả tay(ga, phanh) và 2 chân(phanh, số)
+ Xe nhẹ, đi từng số với từng kiểu cung đường
+ Giá cả từ rẻ đến rất đắt từ 20 củ đến vô cùng
+ Rất bắn, bắn chân bẩn cũng như bắn về đằng sau
+ Ít tốn xăng hơn

– Xe ga:

+ Tốn xăng hơn
+ Điều khiển chỉ dùng 2 tay, không có số. Nhanh chậm dựa trên tay ga
+ Do không phải sử dụng chân để kếp hợp điều khiển nên được thiết kế chỗ để chân không bị bắn
+ Xe khá nặng, chắc con SH bản Thái mình không đủ sức dựng lên lại được
+ Xe thường đắt hơn nhiều, con rẻ cũng phải 30 củ trở lên
+ Cốp xe rộng đựng được nhiều thứ
+ Các em teen thì thích xe ga, trông sang chảnh hơn

 

Không phải mình ít tiền mà mình vẫn thích xe số hơn, điều khiển chủ động, nhẹ nhàng. Cảm giác điều khiển kết hợp nhịp nhàng chân tay như kiểu điều khiển thứ phức tạp hơn vậy.

Hài kịch Bệnh nói nhiều

Mình ấn tượng ở vở hài kịch ở một số câu nói của diễn viên Minh Khuê, rất hay và ý nghĩa:

– Ở đời phải biết mình là ai chứ, cứ nhận xằng nhận bậy nhận bừa

– Anh không phải dạy khôn tôi. Biết thì bảo lại bảo dạy không. Phải khiêm tốn học hỏi chứ lại.

– Quái lạ giá trị đảo lộn chẳng biết đường nào mà lần.

– Xã hội là tổng hòa các mối quan hệ mà ít nhất phải 2 cá thể mới hình thành xã hội. Nếu chỉ có một cá thể không thì nó sẽ bị thui chột.

– Bệnh nhân ở trong nhà thương cũng như tù nhân sau trấn song sắt, phải động viên khích lệ tinh thần thì bệnh tình mới mau chóng khỏi, 3 tháng không đến thăm nuôi thì còn gì là vợ chồng.

– Điên à, dở hơi àm thần kinh à. Thế sao trời không mưa lại mặc áo mưa nhỉ.

Cấp 3

Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cô bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với 3 điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

SỐNG Ở ĐỜI PHẢI BIẾT MÌNH LÀ AI

SỐNG Ở ĐỜI PHẢI BIẾT MÌNH LÀ AI

1. Người thông minh là người có thể che giấu đi sự thông minh của mình.

2. Đi ngược lại với đám đông có nghĩa là bạn cực kì thông minh hoặc cực kì ngu dốt.

3. Cuộc sống quan trọng nhất là sự lựa chọn.

4. Làm người phải tự tin, nhưng không được tự tin đến mức tự phụ. Làm người nên khiêm tốn, nhưng không được khiêm tốn đến mức đánh mất lòng tự tin của mình.

5. Dường như càng lớn, người ta càng phải đối diện với nhiều sự lựa chọn hơn lúc nhỏ, không chỉ đơn thuần là thích thì có thể chọn. Mọi thứ trở nên rắc rối hơn và luôn luôn có sự do dự song song tồn tại. Cuối cùng, dù là lựa chọn con đường nào đi nữa, chúng ta sẽ vẫn chịu tổn thương.

6. Trong lòng mỗi người đều có nhiều cánh cửa, những đau buồn suy nghĩ, đôi khi không cần thiết phải mở toang cho mọi người cùng thấy.

7. Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc. Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện ra rằng thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.

8. Bạn bè bạn sẽ không cần bạn phải giải thích gì cả, còn với kẻ thù thì dù bạn có giải thích bao nhiêu họ cũng chẳng tin đâu. Hãy cứ làm những gì mà thâm tâm bạn biết là đúng.

9. Nhiều thứ chúng ta mong mỏi có được có giá đắt. Nhưng sự thật là, những gì thực sự khiến chúng ta hài lòng lại hoàn toàn miễn phí – đó là tình yêu, là tiếng cười và là những giây phút miệt mài theo đuổi đam mê của mình.

10. Đừng xem trọng bề ngoài vì nó có thể đánh lừa bạn. Đừng xem trọng sự giàu sang vì nó có thể mất dần. Hãy đến với người biết làm bạn cười, vì chỉ có nụ cười mới biến ngày buồn thành vui.

11. Đời này, chỉ có chính bạn mới hiểu bạn nhất. Không phải mẹ bạn, không phải người yêu bạn, không phải bạn thân bạn, không phải thầy bói… mà là bạn. Vậy nên hãy tỉnh táo trước khổ đau và nhẹ nhàng trước sung sướng. Sướng khổ là do tâm mình thôi.

12. Một lời bất cẩn có thể gây bất hòa. Một lời độc ác có thể làm hỏng cả cuộc đời. Một lời đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng. Một lời yêu thương có thể đem lại hạnh phúc.

13. Luôn đặt mình vào vị trí của người khác. Nếu trong vị trí đó, bạn thấy đau, có lẽ người kia cũng sẽ cảm thấy như vậy.

14. Đừng hạ thấp giá trị bản thân bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân độc lập với những tài năng riêng biệt.

15. Chớ để cuộc sống trôi tuột qua kẽ tay vì mãi đắm mình trong quá khứ hoặc mơ mộng ảo tưởng về tương lai. Hãy tận hưởng cuộc sống trong từng khoảnh khắc, bạn sẽ cảm thấy từng ngày trôi qua thật trọn vẹn.

16. Chớ vội vã băng nhanh qua cuộc đời đến nỗi quên mất mình đến từ nơi nào và điểm dừng chân sẽ là ở đâu.

17. Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một phép màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là một tặng phẩm quý giá.

18. Sống ở đời chẳng ai muốn mình trở thành người xấu, ai cũng muốn một cuộc sống ngẩng cao đầu không hổ với người, không thẹn với lòng. Thế nhưng sự đời đôi khi chẳng như ý muốn, đôi khi người ta phải sống hai mặt để đổi lấy hai chữ bình yên.

19. Ai cũng có chuyện khó khăn của mình, cũng có điều bất lực với bản thân, cũng có vài nỗi bế tắc và những khi sợ hãi. Thay vì khuyên nhau những lời khuyên sáo rỗng, thì chúng ta nên tìm một ai đó, đủ an tâm, đủ bình yên để bảo là mệt, dựa đầu vào người kia mà khóc. Ai cùng từng nhiều lần yếu đuối nhưng chưa ai dám thừa nhận, chỉ vờ khoác lên mình sự cứng rắn. Để rồi theo năm tháng mà không nhìn ra bản thân mình.

Triết lý cuộc sống ngẫm….

Triết lý cuộc sống ngẫm….

(Không ai nghèo 3 họ, không ai khó 3 đời)

Nếu bạn nợ ngân hàng 1 tỉ thì bạn sợ ngân hàng. Nhưng nếu bạn nợ ngân hàng 10 tỉ thì ngân hàng sẽ phải sợ bạn.

Bán thân 1 đêm vài trăm nghìn, người ta gọi bạn là gái gọi là cave, nhưng bán thân 1 đêm vài nghìn đô, người ta gọi bạn là kiều nữ.

Bạn bán đất được 1-2 nền người ta gọi bạn là cò đất, còn nếu bạn bán hơn trăm lô người ta gọi bạn là doanh nhân,đại gia bất động sản.

Nếu bạn quảng cáo bán hàng online trên Facebook thì bị người ta ghét,xem thường và đôi lúc xem bạn là kẻ lừa đảo nhưng khi bạn bán đựợc 100 đơn hàng/ngày thì người ta lại ngưỡng mộ và gọi bạn là nhà phân phối.

Bạn làm mướn 200k/ngày, chơi bài thua vài trăm ngàn thì bị người ta nói là nghèo mà bày đặt cờ bạc, nhưng bạn làm 20 trieu/ngày, chơi thua vài triệu đồng, người ta nói bạn là chơi giải trí cho vui.

Lúc chưa thành công hay không có tiền trong tay, bạn nói cả ngày thì bị xem là chém gió, nghèo mà bày đặt lý lẽ. Đến lúc thành công, có tiền bạc trong tay rồi thì 1 câu nói của bạn cũng là triết lý, dù bạn có nói sai thì người nghe cũng khăng khăng cho là đúng.

Khi bạn giàu có cho dù họ hàng đại bác bắn không tới cũng qua nhận người thân, đi tới đâu cũng được hoan nghênh chào đón. Nhưng khi bạn nghèo khó dù có ruột thịt thế nào họ cũng xem bạn như người xa lạ.

Trong đời phải có nghèo một lần và giàu một lần mới biết ai là bạn ai là bè. Ở đời nhiều cái lắm cái ngược.
ST